Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/Đấu phá thương khung/Chương 1

Chương 1: Thiên tài rơi rụng

Cập nhật: 29/1/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1 đến 5 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc bi kịch của Tiêu Viêm, một "thiên tài phế vật" đang chìm trong sự tự giễu và nỗi đau khi bị xã hội quay lưng. Đỉnh điểm là màn hủy hôn phũ phàng từ Nạp Lan Yên Nhiên, đẩy người cha vào cảnh bất lực và Tiêu Viêm chịu đựng sỉ nhục tột cùng, phơi bày một thế giới tàn khốc trọng thực lực. Tuy nhiên, tình cảm thủy chung của Tiêu Huân Nhi cùng bí ẩn về linh hồn xuyên việt và chiếc nhẫn cổ xưa hé mở tiềm năng to lớn cho một cuộc phục hận đầy vinh quang, báo hiệu một hành trình đầy kịch tính đang chờ đợi.

Đây là bài tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trên quảng trường rộng lớn, không khí ngột ngạt bao trùm khi cái tên Tiêu Viêm vang lên cùng phán quyết nghiệt ngã từ Trắc nghiệm Ma thạch: "Đấu lực, ba đoạn! Cấp bậc: Cấp thấp!". Lời tuyên bố hờ hững của vị trung niên lập tức châm ngòi cho những tràng cười nhạo, những lời xì xào tiếc nuối và khinh miệt. "Thiên tài" một thời nay lại dậm chân tại chỗ, một "phế vật" làm ô danh gia tộc. Tiêu Viêm, khuôn mặt non nớt nhưng ánh mắt đã chất chứa sự tự giễu, cảm nhận từng câu nói như lưỡi dao sắc lẹm đâm vào trái tim. Ba năm trước, hắn là ngôi sao chói lọi nhất Ô Thản thành, bốn tuổi luyện khí, mười một tuổi đã ngưng tụ Đấu Khí Toàn, trở thành Đấu Giả trẻ nhất trăm năm của Tiêu gia. Vậy mà giờ đây, vinh quang sụp đổ, thực lực tuột dốc không phanh, hắn chỉ còn là cái bóng mờ nhạt của chính mình, cô độc lùi về cuối hàng.

Tiếng gọi "Tiêu Mị!" cắt ngang dòng suy nghĩ cay đắng. Thiếu nữ kiều diễm ấy dễ dàng đạt "Đấu khí: Bảy đoạn! Cấp bậc: Cao cấp!", nhận về vô vàn ánh mắt ngưỡng mộ. Nàng lướt qua Tiêu Viêm, ánh mắt khinh thường, tự nhủ hai người giờ đã khác biệt một trời một vực. Tiêu Viêm, chỉ xứng làm kẻ cấp thấp của gia tộc, còn nàng, tiền đồ xán lạn. Chợt, một cái tên nữa vang lên, thanh nhã mà đầy uy lực: "Tiêu Huân Nhi!".

Không gian như ngưng đọng. Thiếu nữ áo tím, khí chất thoát tục như sen mới nở, tiến về Ma thạch bi. Bàn tay ngọc ngà đặt nhẹ, bia đá tức thì bùng lên ánh sáng chói mắt: "Đấu khí: Chín đoạn! Cấp bậc: Cao cấp!". Cả quảng trường im lặng, rồi vỡ òa trong tiếng xuýt xoa kính phục. Chín đoạn đấu khí! Nàng chính là thủ lĩnh thế hệ trẻ của gia tộc, tương lai chắc chắn sẽ trở thành Đấu Giả ở tuổi mười bốn, người thứ hai trong trăm năm. Người đầu tiên, trớ trêu thay, chính là Tiêu Viêm.

Trong khi mọi ánh mắt đổ dồn vào Huân Nhi, nàng lại quay người, bước thẳng về phía Tiêu Viêm đang suy sụp. "Tiêu Viêm ca ca," giọng nói non nớt mà ấm áp, nàng cúi đầu kính cẩn, một nụ cười thanh nhã khiến bao thiếu nữ ghen tị. Tiêu Viêm chua chát: "Huynh bây giờ còn có tư cách để muội gọi như vậy sao?". Huân Nhi vẫn kiên định: "Tiêu Viêm ca ca đã từng nói với Huân Nhi, có thể buông, mới có thể cầm lấy, thu phóng tự nhiên mới là người tự tại!". Nhưng Tiêu Viêm chỉ cười tự giễu: "Ha, người tự tại sao? Thế giới này, cơ bản cũng không phải là thế giới của huynh." Huân Nhi cau mày, đôi mắt ngời lên niềm tin mãnh liệt: "Huân Nhi tin tưởng, huynh sẽ lại đứng dậy, lấy lại vinh quang và tôn nghiêm của huynh... Tiêu Viêm ca ca năm đó, thực ra rất hấp dẫn…". Nàng dịu dàng nắm lấy tay hắn, hai bóng người cô độc sóng vai rời đi, bỏ lại sau lưng những tiếng xì xào ghen tị.

Đêm tĩnh mịch, Tiêu Viêm nằm trên đỉnh núi, cắn cọng cỏ đắng. Mười lăm năm rồi. Hắn nhớ lại một bí mật chỉ mình hắn biết: hắn không thuộc về thế giới này. Linh hồn hắn đến từ Trái Đất, nơi mà hắn từng là một người bình thường. Giờ đây, hắn đã "xuyên việt" đến Đấu Khí Đại Lục, nơi không có ma pháp mà chỉ có Đấu Khí. Mạnh yếu phân định qua thực lực, công pháp và Đấu Kỹ, tất cả đều được xếp hạng từ Hoàng đến Thiên. Linh hồn hắn mạnh mẽ nhờ kinh nghiệm hai đời, tạo nên thiên phú tu luyện vượt trội thuở nào. Nhưng ở tuổi mười một, biến cố kinh hoàng ập đến: Đấu Khí Toàn biến mất, Đấu Khí trong cơ thể cứ thế hao hụt một cách quỷ dị. Mặc dù tốc độ hấp thu Đấu Khí vẫn mạnh hơn trước, nhưng chúng cứ tan biến như chưa từng tồn tại.

"Ta đệt cơm mịa mài, đem lão tử xuyên qua thời không sang đây làm một cái phế vật sao? Kháo!". Hắn gào lên vào khoảng không, trút bỏ uất ức. Hắn vuốt ve chiếc nhẫn đen cổ xưa trên ngón tay, di vật duy nhất của mẹ, một lời tự sự chua xót về sự phụ bạc niềm tin. Chợt, hắn cảm nhận được một luồng khí quen thuộc trong rừng cây đen kịt. "Phụ thân, ngài tới rồi ạ?". Tiêu Chiến, tộc trưởng Tiêu gia, Ngũ tinh Đại Đấu Sư, xuất hiện. Vị phụ thân oai nghiêm nhưng ánh mắt đầy yêu thương hỏi han chuyện buổi chiều.

"Viêm nhi, một năm nữa là nghi thức trưởng thành rồi…". Tiêu Chiến nói, giọng trầm buồn. Theo tộc quy, nếu sau nghi thức mà Đấu Khí vẫn chưa đạt Thất đoạn, Tiêu Viêm sẽ bị tước bỏ tư cách tu luyện, phải lui về quản lý sản nghiệp gia tộc. Tiêu Viêm cười miễn cưỡng an ủi cha, dù biết một năm tăng bốn đoạn Đấu Khí giờ đây là điều không tưởng. Trước khi rời đi, Tiêu Chiến dặn dò về "khách quý" sẽ tới vào ngày mai. Tiêu Viêm vuốt chiếc nhẫn cổ xưa trên tay, ánh sáng yếu ớt chợt lóe lên rồi tắt lịm, không ai hay.

Đêm đó, Tiêu Viêm vẫn ngồi khoanh chân tu luyện. Mỗi lần hô hấp, Đấu Khí lại cuộn vào cơ thể, rồi biến mất không dấu vết. "Đấu khí vất vả tu luyện được, lại biết mất… Ta, ta thảo!". Hắn gầm lên, nỗi tức giận lẫn bất lực cuộn trào, rồi mệt mỏi đổ vật ra giường.

Sáng hôm sau, Tiêu Viêm được gọi đến đại sảnh. Khách quý đã đến: một lão giả nguyệt bào, một thanh niên tuấn tú, và một thiếu nữ kiều diễm. Tiêu Viêm kinh ngạc nhận ra lão giả là Thất tinh Đại Đấu Sư, còn thiếu nữ là Tam tinh Đấu Giả ở tuổi này. Hắn bị lờ đi, không có chỗ ngồi, những lời xì xào châm chọc từ các thiếu niên trong tộc lại dội đến. Tiêu Huân Nhi khép cuốn sách dày, mỉm cười gọi hắn ngồi cạnh. "Ngươi lại giúp ta giải vây," Tiêu Viêm nhẹ giọng. Huân Nhi cười, đôi má lúm đồng tiền hiện ra, rồi bất chợt hỏi: "Tiêu Viêm ca ca, ngươi có biết bốn tuổi đến sáu tuổi, mỗi đêm có một người vào phòng ta, dùng thủ pháp ngốc nghếch để ôn dưỡng kinh mạch, cốt cách cho ta, mỗi lần đều mồ hôi đầm đìa mới mỏi mệt rời đi không?". Tiêu Viêm ấp úng, chuyển ánh mắt đi. "Hì hì… Dù biết là hắn có ý tốt, nhưng Huân Nhi mặc kệ, người ta là nữ hài tử. Làm gì có đạo lý trộm động chạm đến nữ hài tử thân thể. Nếu Huân Nhi tìm thấy người đó, hừ…". Tiêu Viêm im lặng, khóe miệng giật giật.

Sau đó, Huân Nhi hé lộ danh tính khách quý: họ đến từ Vân Lam Tông, tông phái mạnh nhất Gia Mã Đế quốc, biểu tượng là mây hình ngân kiếm trên bào phục. Và cô gái kiều diễm kia chính là Nạp Lan Yên Nhiên – hôn thê của Tiêu Viêm! Huân Nhi kể lại mối hôn ước được định bởi ông nội Tiêu Viêm và Marshal Nạp Lan Kiệt. Nhưng Nạp Lan Yên Nhiên, một thiên tài hiếm có, đã được Vân Vận, Tông chủ Vân Lam Tông, thu làm đệ tử. "Nàng lần này đến đây để giải trừ hôn ước!". Một cơn giận dữ bùng lên trong Tiêu Viêm, không phải vì cô gái, mà vì nỗi sỉ nhục sắp giáng xuống phụ thân hắn, xuống cả Tiêu gia. "Nếu mình bây giờ là một đấu sư, ai còn dám chà đạp lên ta như vậy?".

Lão giả Cát Diệp, dưới ánh mắt thúc giục của Nạp Lan Yên Nhiên, đứng dậy, hướng về Tiêu Chiến, cất lời: "Tiêu tộc trưởng, lần này đến quý gia tộc, chủ yếu là có việc muốn cầu! Hơn nữa, việc này do chính tông chủ đại nhân mở lời…". Tiêu Chiến, nét mặt nghiêm trọng, không dám chậm trễ. Cát Diệp mỉm cười chỉ vào Nạp Lan Yên Nhiên. Tiêu Chiến ngẩn người, không nhận ra cô gái sau nhiều năm thay đổi. Cát Diệp giới thiệu: "Nàng tên là Nạp Lan Yên Nhiên". Tiêu Chiến sững sờ, rồi chợt vỡ òa niềm vui, nhiệt tình chào đón con dâu tương lai. Nạp Lan Yên Nhiên kéo tay Cát Diệp, như ra hiệu.

Cát Diệp ho nhẹ, nét mặt xấu hổ nhưng vẫn kiên quyết: "Tiêu tộc trưởng, ngài cũng biết, Vân Lam tông môn quy nghiêm lệ, và tông chủ đại nhân có kỳ vọng rất cao vào Yên Nhiên, muốn bồi dưỡng nàng thành tông chủ đời tiếp theo. Do một chút quy củ đặc thù, truyền nhân của tông chủ trước khi chính thức trở thành tông chủ đều không thể cùng nam tử qua lại… Tông chủ đại nhân muốn mời Tiêu tộc trưởng có thể… giải trừ hôn ước này!".

"Ca!" Chiếc chén ngọc trong tay Tiêu Chiến đột ngột vỡ vụn thành trăm mảnh. Không khí trong đại sảnh như đặc quánh lại. Các trưởng lão trong tộc, ánh mắt hiện lên vẻ châm chọc. Tiêu Chiến, gương mặt tối sầm, Đấu Khí thanh sắc bùng nổ quanh người, hội tụ thành hình đầu sư tử hư ảo. Đó là công pháp cao nhất của Tiêu gia: Cuồng Sư Nộ Cương! Cát Diệp sắc mặt ngưng trọng, chắn trước Nạp Lan Yên Nhiên, hai tay kết ấn, Đấu Khí xanh biếc cũng bùng lên, Thanh Mộc Kiếm Quyết!

"Tiêu Chiến, còn không mau dừng tay! Ngươi đừng nên quên mình là Tiêu gia tộc trưởng!". Ba vị trưởng lão quát lớn. Thân hình Tiêu Chiến cứng đờ, Đấu Khí dần thu lại. Hắn khuỵu xuống ghế, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Nạp Lan Yên Nhiên, khàn giọng: "Nạp Lan chất nữ, phách lực rất tốt a, Nạp Lan Túc có nữ nhi như người thực làm người khác hâm mộ a!". Hắn phẩy tay, ngữ khí lạnh lùng: "Nạp Lan chất nữ, Viêm nhi nhà ta chẳng qua là một người tư chất bình thường, thật sự không xứng với ngươi…". Cát Diệp mừng rỡ, vội bồi tiếu: "Tiêu tộc trưởng, tông chủ đại nhân biết yêu cầu hôm nay có chút không lễ phép, cho nên đã để tại hạ mang đến một vật, coi như là bồi lễ!". Cát Diệp khẽ chạm vào giới chỉ, một hộp ngọc cổ hạp trống rỗng xuất hiện. Hắn cẩn thận mở ra, một mùi hương kỳ lạ tràn ngập đại sảnh, khiến tinh thần mọi người thư thái. Ba vị trưởng lão tò mò cúi xuống nhìn, thân thể chấn động, kinh hô: "Tụ khí tán?"

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!